望淮篇示門人

宋代 徐積
閒花落盡春無有,腳踏青紅望淮走。到淮適值晚潮來,滿淮鼓吹風波吼。 傳聲急喚釣魚船,船未到時洗雙手。買得船中雙白魚,便訪村前五青柳。 旋烹野茗問村醪,五柳陰中坐良久。此行大略類陶潛,但乏黃花白衣酒。 操舟人去一點鷗,帆入雲開何處收。孤鷗浴處依淺灘,修竿放餌投深流。 豈無野婦荷而汲,亦有老翁行且謳。君看此景直幾錢,此時正是夕陽天。 便教金印大如斗,何似魚庵共釣船。有人問君莫要說,懷中取出吟翁篇。
xián huā luò jǐn chūn yǒu   jiǎo qīng hóng wàng huái zǒu dào huái shì zhí wǎn cháo lái mǎn   huái 滿 chuī fēng hǒu    
chuán shēng huàn diào chuán   chuán wèi dào shí shuāng shǒu mǎi chuán zhōng shuāng bái biàn   fǎng 便 cūn qián qīng liǔ    
xuán pēng míng wèn cūn láo   liǔ yīn zhōng zuò liáng jiǔ xíng lüè lèi táo qián dàn   huáng huā bái jiǔ    
cāo zhōu rén diǎn ōu   fān yún kāi chǔ shōu ōu chù qiǎn tān xiū   gān fàng 竿 ěr tóu shēn liú    
ér   yǒu lǎo wēng xíng qiě ōu jūn kàn jǐng zhí qián   shí zhèng shì yáng tiān    
biàn 便 jiào jīn yìn dòu   ān gòng diào chuán yǒu rén wèn jūn yào shuō huái   zhōng chū yín wēng piān