望海潮·奴如飛絮

宋代 秦觀
奴如飛絮,郎如流水,相沾便肯相隨。微月戶庭,殘燈簾幕,匆匆共惜佳期。才話暫分攜。早抱人嬌咽,雙淚紅垂。畫舸難停,翠幃輕別兩依依。 別來怎表相思。有分香帕子,合數松兒。紅粉脆痕,青箋嫩約,丁寧莫遣人知。成病也因誰。更自言秋杪,親去無疑。但恐生時注著,合有分于飛。
fēi   láng liú shuǐ   xiāng zhān biàn 便 kěn xiāng suí wēi yuè tíng   cán dēng lián   cōng cōng gòng jiā cái huà zàn fēn xié zǎo bào rén jiāo yàn   shuāng lèi hóng chuí huà nán tíng   cuì wéi qīng bié liǎng
bié lái zěn biǎo xiāng yǒu fèn xiāng zi   shù sōng ér hóng fěn cuì hén   qīng jiān nèn yuē   dīng níng qiǎn rén zhī chéng bìng yīn shuí gēng yán qiū miǎo   qīn dàn kǒng shēng shí zhù zhù   yǒu fèn fēi