望海

元代 楊載
海門東望浩漫漫,風颶無時縱惡湍。黑霧漲天陰氣盛,滄波銜日曉光寒。 豈無方士求靈藥,亦有幽人把釣竿。搖盪星槎如可馭,別離塵土亦何難。
hǎi mén dōng wàng hào màn màn   fēng shí zòng è tuān hēi zhǎng tiān yīn shèng cāng   xián xiǎo guāng hán    
fāng shì qiú líng yào   yǒu yōu rén diào gān 竿 yáo dàng xīng chá bié   chén nán