望海

唐代 周繇
蒼茫空泛日,四顧絕人煙。半浸中華岸,旁通異域船。 島間應有國,波外恐無天。欲作乘槎客,翻愁去隔年。
cāng máng kōng fàn   jué rén yān bàn jìn zhōng huá àn   páng tōng chuán
dǎo jiān yīng yǒu guó   wài kǒng tiān zuò chéng chá   fān chóu nián