望夫石

唐代 唐彥謙
江上見危磯,人形立翠微。妾來終日望,夫去幾時歸。 明月空懸鏡,蒼苔漫補衣。可憐雙淚眼,千古斷斜暉。
jiāng shàng jiàn wēi   rén xíng cuì wēi qiè lái zhōng wàng   shí guī
míng yuè kōng xuán jìng   cāng tái màn lián shuāng lèi yǎn   qiān duàn xié huī