望夫石

宋代 賀鑄
亭亭思婦石,下閱幾人代。 盪子長不歸,山椒久相待。 微雲蔭發彩,初日煇餓黛。 秋雨疊苔衣,春風舞蘿帶。 宛然姑射子,矯首塵冥外。 陳跡遂亡窮,嘉期從莫再。 脫如魯秋氏,妄結桑中愛。 玉質委淵沙,悠悠復安在。
tíng tíng shí   xià yuè rén dài
dàng cháng guī   shān jiāo jiǔ xiāng dài
wēi yún yīn cǎi   chū huī è dài
qiū dié tái   chūn fēng luó dài
wǎn rán shè zi   jiǎo shǒu chén míng wài
chén suì wáng qióng   jiā cóng zài
tuō qiū shì   wàng jié sāng zhōng ài
zhì wěi yuān shā   yōu yōu ān zài