王夫人殉節詩

清代 屈大均
嗚呼歲甲申,皇朝嬰大變。天王死宗社,苦為諸侯先。 誰從烈后妃,厥有邦之媛。君舅永寧侯,外戚稱祥善。 夫人為介婦,早寡剺顏面。攀髯大小臣,哀哀同白練。 夫人乃九淵,湘君相婉孌。媳女牽衣裾,諸孫抱環瑱。 相從露井中,玉漿寒輾轉。血射驚鮒魚,魂浮助龍戰。 瓮敝觸肌膚,泥深苦吞咽。沉瓶激哀響,飛綆爭幽牽。 波濤忽騰湧,吐色如紅茜。賊奴不敢飲,傾瀉手長顫。 匍伏窺潛源,洞門如或見。冉冉媵文魚,翩翩翳羽扇。 玉甃發神光,笑口流如電。蟾蜍銜耳璫,苔藻生金鈿。 精靈處太陰,水府開宮殿。再拜轆轤旁,開渫虞天譴。 玄泉引杳冥,素華四相濺。瑤瓮以龍騰,灑激如霜霰。 終古此圓渟,上帝可盥薦。玲瓏玉檻施,更作銀床遍。 娥月在中央,女星相貫穿。照膽恐生寒,美人目流盻。 桐華落繽紛,水草何蔥茜。乳脈多潛通,出雲動成片。 宜誰此影蛾,羅敷是其選。
suì jiǎ shēn   huáng cháo yīng biàn tiān wáng zōng shè   wèi zhū hóu xiān
shuí cóng liè hòu fēi   jué yǒu bāng zhī yuàn jūn jiù yǒng níng hòu   wài chēng xiáng shàn
rén wéi jiè   zǎo guǎ yán miàn pān rán xiǎo chén   āi āi tóng bái liàn
rén nǎi jiǔ yuān   xiāng jūn xiāng wǎn luán qiān   zhū sūn bào huán tiàn
xiāng cóng jǐng zhōng   jiāng 漿 hán zhǎn zhuǎn xuè shè jīng   hún zhù lóng zhàn
wèng chù   shēn tūn yàn chén píng āi xiǎng   fēi gěng zhēng yōu qiān
tāo téng yǒng   hóng qiàn zéi gǎn yǐn   qīng xiè shǒu cháng chàn
kuī qián yuán   dòng mén huò jiàn rǎn rǎn yìng wén   piān piān shàn
zhòu shén guāng   xiào kǒu liú diàn chán chú xián ěr dāng   tái zǎo shēng jīn diàn
jīng líng chù tài yīn   shuǐ kāi gōng diàn 殿 zài bài lu páng   kāi xiè tiān qiǎn
xuán quán yǐn yǎo míng   huá xiāng jiàn yáo wèng lóng téng   shuāng xiàn
zhōng yuán tíng   shàng guàn jiàn líng lóng kǎn shī   gèng zuò yín chuáng biàn
é yuè zài zhōng yāng   xīng xiàng guàn chuān 穿 zhào dǎn kǒng shēng hán   měi rén liú
tóng huá luò bīn fēn   shuǐ cǎo cōng qiàn mài duō qián tōng   chū yún dòng chéng piàn
shuí yǐng é   luó shì xuǎn