王逢原哀詞

宋代 郭祥正
追彷佛兮,故國之高丘。與子之相遇兮,聽其言而若秋。 雍雍而肆兮,嚴嚴而收。樂我之心兮,以遨以游。予將娶兮,於南州。 莫克從子兮,翻自省以幽幽。川陸兮沉浮,日月兮再周。 雲子之長逝兮,愴我之深憂。子不可見兮,道將誰求。 彼蒼者天兮,胡慘胡仇。奪子之速兮,使不位於公侯。 雖窮德之特立兮,弗與世以綢繆。嗟坎水之未盈兮,竟何澤以休休。 瘖予之聲兮,血予之眸。猶不足以止兮,靈何在而薦羞。 惟永絕兮奈何,悵平昔兮悠悠。
zhuī páng   guó zhī gāo qiū zi zhī xiāng tīng   yán ér ruò qiū    
yōng yōng ér   yán yán ér shōu zhī xīn   áo yóu jiāng nán   zhōu      
cóng   fān xǐng yōu yōu chuān chén   yuè zài zhōu    
yún zhī cháng shì   chuàng zhī shēn yōu zi jiàn dào   jiāng shuí qiú    
cāng zhě tiān   cǎn chóu duó zi zhī shǐ   使 wèi gōng hóu    
suī qióng zhī   shì chóu móu jiē kǎn shuǐ zhī wèi yíng jìng   xiū xiū    
yīn zhī shēng   xuè zhī móu yóu zhǐ líng   zài ér jiàn xiū    
wéi yǒng jué nài   chàng píng yōu yōu