王度支陶輓詞二首

宋代 蘇轍
風跡殊不昧,聲名豈偶然。 長途催騄驥,爽氣激鷹鸇。 薏苡成遺恨,松愀卜遠年。 淒涼故吏盡,誰泣鬣封前。 京塵昔傾蓋,江國見佳城。 零落舊冠劍,艱難孝弟兄。 存亡看世俗,意氣憶平生。 曉鐸知人恨,幽音亦未平。
fēng shū mèi   shēng míng ǒu rán  
cháng cuī   shuǎng yīng zhān  
chéng hèn   sōng qiǎo bo yuǎn nìng  
liáng jǐn   shuí liè fēng qián  
jīng chén qīng gài   jiāng guó jiàn jiā chéng  
líng luò jiù guān jiàn   jiān nán xiào xiōng  
cún wáng kàn shì   píng shēng  
xiǎo duó zhī rén hèn   yōu yīn wèi píng