王德玉癀上賦牡丹

宋代 林景熙
露洗檀心迥絕塵,猩袍曾受百花臣。 東風喚起清平曲,西洛移來富貴春。 金縷杯深如勸客,香霞幄暖欲薰人。 年年此地開芳席,看到兒孫色更新。
tán xīn jiǒng jué chén   xīng páo céng shòu bǎi huā chén  
dōng fēng huàn qīng píng   西 luò lái guì chūn  
jīn bēi shēn quàn   xiāng xiá nuǎn xūn rén  
nián nián kāi fāng   kàn dào ér sūn gēng xīn