王傳岩起樂齋

宋代 呂本中
人生各有樂,所樂故不同。吹竽與擊缶,同在可樂中。 孰能識至樂,不計窮與通。顏子在陋巷,肯憂家屢空。 朝從聖師游,暮歸無近功。忽然若有合,此樂固無窮。 當時二三子,因之開蔽蒙。君生百世下,久已聞其風。 端居有遐想,客至聊從容。四壁倚蓬蒿,萬卷蟠心胸。 回視世所求,天道迷西東。此樂既不遠,欲往吾其從。
rén shēng yǒu   suǒ tóng chuī fǒu tóng   zài zhōng    
shú néng shí zhì   qióng tōng yán zi zài lòu xiàng kěn   yōu jiā kōng    
cháo cóng shèng shī yóu   guī jìn gōng rán ruò yǒu   qióng    
dāng shí èr sān   yīn zhī kāi méng jūn shēng bǎi shì xià jiǔ   wén fēng    
duān yǒu xiá xiǎng   zhì liáo cóng róng péng hāo wàn   juàn pán xīn xiōng    
huí shì shì suǒ qiú   tiān dào 西 dōng yuǎn   wǎng cóng