王承父雨夜過我高齋貽詩頗致鴒原之感聊爾奉酬

明代 王世貞
一片鐘山雨,能令旅思驚。邊鴻方唳影,谷鳥偶嚶鳴。 已自乖兄弟,能無藉友生。相留小時住,收我淚縱橫。
piàn zhōng shān   néng lìng jīng biān hóng fāng yǐng   niǎo ǒu yīng míng    
guāi xiōng   néng jiè yǒu shēng xiāng liú xiǎo shí zhù shōu   lèi zòng héng