望宸閣雪後

宋代 韓琦
重陰初釋六花殘,試倚危欄一望看。魂爽頓如居物外,句新難得上毫端。 酒收豪席珊瑚碎,風颳仙盤沆瀣乾。化就兜羅綿世界,鷲宮高插白雲寒。
zhòng yīn chū shì liù huā cán   shì wēi lán wàng kàn hún shuǎng dùn wài   xīn nán de shàng háo duān    
jiǔ shōu háo shān suì   fēng guā xiān pán hàng xiè qián huà jiù dōu luó mián shì 綿 jiè jiù   gōng gāo chā bái yún hán