晚登淨遠亭二首

宋代 楊萬里
重陽才過便新寒,去歲如今暑尚殘。 雲外鴈來元不覺,一聲喚我舉頭看。
chóng yáng cái guò biàn 便 xīn hán   suì jīn shǔ shàng cán  
yún wài yàn lái yuán jué   shēng huàn tóu kàn