晚春園中作

宋代 陸游
少逢春歸未解悲,千篇曾賦傷春詩;可堪霜點鬢須後,更值綠暗園林時!楊花輕墮檐外影,杏子重壓闌邊枝,球場立馬漏聲靜,綺窗語燕檐陰移。 向來春事渺何許,長空鳥跡何由追。 鞦韆未拆已寥寞,日暮東風吹彩旗。
shǎo féng chūn guī wèi jiě bēi   qiān piān céng shāng chūn shī   kān shuāng diǎn bìn hòu   gèng zhí àn yuán lín shí   yáng huā qīng duò yán wài yǐng   xìng zi zhòng lán biān zhī   qiú chǎng lòu shēng jìng   chuāng yàn yán yīn  
xiàng lái chūn shì miǎo   cháng kōng niǎo yóu zhuī  
qiū qiān wèi chāi liáo   dōng fēng chuī cǎi