完淳篇

明代 徐渭
七孔雖外交,誰令滑其里。一朝一鑿之,七日渾沌死。 大隗山上牧馬兒,軒轅黃帝稱天師。牧兒馮馬馬則擾,伯樂冶馬馬生巧。 噫吁嘻,海若太倉之米,莊生濠上之魚,紀渻木雞之無敢應,野老鷗鳥之忘其機。 葛天無懷差可意,盧敖汗漫長相思。不周崩墮只下土,破天一角誰與補。 石頭五色爛如花,女媧十筍高能許。君不見朱提著銅銀墮贗,心銀之雁知何限。 蜘蛛借雨詐驪罝,絡緯將聲渾紡車,巧則巧矣真則差。 鄭君號完淳,陳君請我說。我謂淳之完,辟彼雲中月。 自雲自月自掃除,高團依舊金蟾蝫。
kǒng suī wài jiāo   shuí lìng huá zhāo záo zhī   hùn dùn    
wěi shān shàng ér   xuān yuán huáng chēng tiān shī ér féng rǎo   shēng qiǎo    
  hǎi ruò tài cāng zhī   zhuāng shēng háo shàng zhī   shěng zhī gǎn yīng   lǎo ōu niǎo zhī wàng  
tiān huái chā   áo hàn màn cháng xiāng zhōu bēng duò zhǐ xià   tiān jiǎo shuí    
shí tou làn huā   shí sǔn gāo néng jūn jiàn zhū zhù tóng yín duò yàn xīn   yín zhī yàn zhī xiàn    
zhī zhū jiè zhà   luò wěi jiāng shēng hún fǎng chē   qiǎo qiǎo zhēn chà  
zhèng jūn hào wán chún   chén jūn qǐng shuō wèi chún zhī wán   yún zhōng yuè    
yún yuè sǎo chú   gāo tuán jiù jīn chán zhū