晚春

宋代 戴復古
春來涉幾日,又到落花時。 老面羞看鏡,愁懷強作詩。 雨牆蝸篆古,風樹鳥巢危。 有客適相過,樽前一局橫。
chūn lái shè   yòu dào luò huā shí
lǎo miàn xiū kàn jìng   chóu huái qiáng zuò shī
qiáng zhuàn   fēng shù niǎo cháo wēi
yǒu shì xiāng guò   zūn qián héng