挽陳直學二首

宋代 王邁
飽看布褐與軒裳,識破都如夢一場。 失鹿蕉間空咄咄,騎鵬天上去堂堂。 命真不遇才何負,人已無存德未忘。 珍重騅甥歌挽些,他年有淚灑檳榔。
bǎo kàn xuān cháng   shí dōu mèng chǎng  
shī 鹿 jiāo jiān kōng duō duō   péng tiān shǎng táng táng  
mìng zhēn cái   rén cún wèi wàng  
zhēn zhòng zhuī shēng wǎn xiē   nián yǒu lèi bīng láng