挽陳判官

宋代 劉克莊
偶然傾蓋欣初識,驀地分襟惜久暌。 太末謾稱三語掾,上林未借一枝棲。 空煩樗叟招魂些,賴有薇郎積善題。 他日廣文燎黃誥,原頭鶴表與雲齊。
ǒu rán qīng gài xīn chū shí   fēn jīn jiǔ kuí
tài mán chēng sān yuàn   shàng lín wèi jiè zhī
kōng fán chū sǒu zhāo hún xiē   lài yǒu wēi láng shàn
guǎng wén liáo huáng gào   yuán tóu biǎo yún