挽陳敏恭

元代 鄧雅
天地同生即弟兄,可憐未識爾先傾。白雲黃葉空山墓,落日西風過客情。 往事不堪同幻夢,流泉猶自帶哀聲。從來賢達皆知命,祗恨庭闈隔死生。
tiān tóng shēng xiōng   lián wèi shí ěr xiān qīng bái yún huáng kōng shān   luò 西 fēng guò qíng
wǎng shì kān tóng huàn mèng   liú quán yóu dài āi shēng cóng lái xián jiē zhī mìng   zhī hèn tíng wéi shēng