晚步綠陰園遂登凝翠亭

宋代 歐陽修
余春去已遠,綠水涵新塘。 漸愛樹陰密,初迎蕙風涼。 高亭可四望,繞郭青山長。 野色晚更好,嵐曛共微茫。 幽懷不可寫,雅詠同誰觴。 明月如慰我,開軒送清光。
chūn yuǎn   shuǐ hán xīn táng
jiàn ài shù yīn   chū yíng huì fēng liáng
gāo tíng wàng   rào guō qīng shān cháng
wǎn gèng hǎo   lán xūn gòng wēi máng
yōu huái xiě   yǒng tóng shuí shāng
míng yuè wèi   kāi xuān sòng qīng guāng