晚步

宋代 韓淲
萬木山彩翠,一水澗淪漪。放步且曳杖,有懷還賦詩。 我之所安適,人以為娛嬉。南風送晚雨,何處不相宜。
wàn shān cǎi cuì   shuǐ jiàn lún fàng qiě zhàng yǒu   huái hái shī    
zhī suǒ ān shì   rén wéi nán fēng sòng wǎn   chǔ xiāng