玩鞭亭

宋代 韓元吉
黃須鮮卑勇無策,自馳駿馬來窺賊。 賊奴但怪日繞營,起看飛塵已無跡。 寶鞭不惜棄道傍,坐令老嫗知興亡。 百年社稷有天意,奸鋒逆焰徒鴟張。 孤城遺蹟森在目,平湖無波春草綠。 卻對青山憶謝公,公老猶嫌人姓木。 邊兵已重朝士輕,中原有路何由行。 柙中虎兕不可制,江左夷吾浪得名。
huáng xiān bēi yǒng   chí jùn 駿 lái kuī zéi  
zéi dàn guài rào yíng   kàn fēi chén  
bǎo biān dào bàng   zuò lìng lǎo zhī xīng wáng  
bǎi nián shè yǒu tiān   jiān fēng yàn chī zhāng  
chéng sēn zài   píng chūn cǎo  
què duì qīng shān xiè gōng   gōng lǎo yóu xián rén xìng  
biān bīng zhòng cháo shì qīng   zhōng yuán yǒu yóu xíng  
xiá zhōng zhì   jiāng zuǒ làng míng