晚
古樹夕陽盡,空江暮靄收。寂寞扣船坐,獨生千里愁。
gǔ
古
shù
樹
xī
夕
yáng
陽
jǐn
盡
,
kōng
空
jiāng
江
mù
暮
ǎi
靄
shōu
收
。
。
jì
寂
mò
寞
kòu
扣
chuán
船
zuò
坐
,
dú
獨
shēng
生
qiān
千
lǐ
里
chóu
愁
。
。