外弟趙才仲數以書來論詩因作此答之

宋代 呂本中
君才如長刀,大窾當一割。正須礱其鋒,卻立望容發。 平生江海念,不救文字渴。茫然攬轡來,六驥仰朝秣。 病夫百無用,念子故疏闊。未能即山林,頗復便裘褐。 前時少年累,如燭今見跋。胸中塵埃去,漸喜詩語活。 孰知一杯水,已見千里豁。初如彈丸轉,忽若秋兔脫。 旁觀不知妙,可受不可奪。君看擲白盧,乃是中箭筈。 不聞鐵甲利,反畏彊弩末。輿薪遵大路,過眼有未察。 君能探虎穴,不但須可捋。
jūn cái zhǎng dāo   kuǎn dāng zhèng lóng fēng què   wàng róng    
píng shēng jiāng hǎi niàn   jiù wén máng rán lǎn pèi lái liù   yǎng cháo    
bìng bǎi yòng   niàn zi shū kuò wèi néng shān lín   biàn qiú 便    
qián shí shào nián lèi   zhú jīn jiàn xiōng zhōng chén āi jiàn   shī huó    
shú zhī bēi shuǐ   jiàn qiān huō chū dàn wán zhuǎn   ruò qiū tuō    
páng guān zhī miào   shòu duó jūn kàn zhì bái nǎi   shì zhōng jiàn kuò    
wén tiě jiǎ   fǎn wèi jiàng xīn 輿 zūn guò   yǎn yǒu wèi chá    
jūn néng tàn xué   dàn