途中值雪

宋代 耶律鑄
不禁風色避窮廬,寂寞行人正半途。日暮關河雲黯淡,晚來天地雪模糊。 千山未霽寒尤重,一鳥不飛人更孤。旅撥寒爐一尊酒,故人知我此情無。
jīn fēng qióng   xíng rén zhèng bàn guān yún àn dàn   wǎn lái tiān xuě
qiān shān wèi hán yóu zhòng   niǎo fēi rén gèng hán zūn jiǔ   rén zhī qíng