途中詩

唐代 楊奇鯤
(首缺二句) 風裡浪花吹更白,雨中山色洗還青。 海鷗聚處窗前見,林狖啼時枕上聽。 此際自然無限趣,王程不敢暫留停。
  shǒu quē èr  
fēng làng huā chuī gèng bái   zhōng shān hái qīng
hǎi ōu chù chuāng qián jiàn   lín yòu shí zhěn shàng tīng
rán xiàn   wáng chéng gǎn zàn liú tíng