酴醾

宋代 楊萬里
以酒為名卻謗他,冰為肌骨月為家。 借令落盡仍香雪,且道開時是底花。 白玉梢頭千點韻,綠雲堆里一枝斜。 休休莫斸西莊柳,放上松梢分外佳。
jiǔ wèi míng què bàng   bīng wèi yuè wèi jiā  
jiè lìng luò jǐn réng xiāng xuě   qiě dào kāi shí shì huā  
bái shāo tóu qiān diǎn yùn   yún duī zhī xié  
xiū xiū zhǔ 西 zhuāng liǔ   fàng shàng sōng shāo fèn wài jiā