退院詩十四首 其十一
一山深又一山深,郢客無端未許尋。嘗因衰世近名事,益見前賢遠害心。
俯仰白雲空萬里,周遭黃葉自長林。日來漸得眠中趣,不信靈山直到今。
yī
一
shān
山
shēn
深
yòu
又
yī
一
shān
山
shēn
深
,
yǐng
郢
kè
客
wú
無
duān
端
wèi
未
xǔ
許
xún
尋
。
。
cháng
嘗
yīn
因
shuāi
衰
shì
世
jìn
近
míng
名
shì
事
,
yì
益
jiàn
見
qián
前
xián
賢
yuǎn
遠
hài
害
xīn
心
。
。
fǔ
俯
yǎng
仰
bái
白
yún
雲
kōng
空
wàn
萬
lǐ
里
,
zhōu
周
zāo
遭
huáng
黃
yè
葉
zì
自
cháng
長
lín
林
。
。
rì
日
lái
來
jiàn
漸
dé
得
mián
眠
zhōng
中
qù
趣
,
bù
不
xìn
信
líng
靈
shān
山
zhí
直
dào
到
jīn
今
。
。