兔峰孤月

宋代 王稱
靈鵲墮寒羽,清輝澹溶溶。誰將一片秋,絓向溪南峰。 蔓壁絡金鏡,陰窗鳴夜桐。幽懷迥未已,香靄東林鐘。
líng què duò hán   qīng huī dàn róng róng shuí jiāng piàn qiū   guà xiàng nán fēng
màn luò jīn jìng   yīn chuāng míng tóng yōu huái jiǒng wèi   xiāng ǎi dōng lín zhōng