投杼詞

宋代 田錫
孝為百行本,至性由天資。 曾參善事母,母氏賢且慈。 馨膳惟饋進,承意唯歡怡。 高堂既自樂,織室閒鳴機。 飛語忽來告,明識潛深思。 蓋念事吾孝,安得殺人為。 亟聞寧不信,投杼遂生疑。 乃知君臣際,反以交朋推。 道德難結固,恩情有合離。 毀譽苟不入,讒間無以施。 景慕魏文侯,滿篋留謗詞。 樂羊在中山,委遇終不衰。
xiào wèi bǎi xíng běn   zhì xìng yóu tiān  
zēng shēn shàn shì   shì xián qiě  
xīn shàn wéi kuì jìn   chéng wéi huān  
gāo táng   zhī shì xián míng  
fēi lái gào   míng shí qián shēn  
gài niàn shì xiào   ān shā rén wéi  
wén níng xìn   tóu zhù suì shēng  
nǎi zhī jūn chén   fǎn jiāo péng tuī  
dào nán jié   ēn qíng yǒu  
huǐ gǒu   chán jiān shī  
jǐng wèi wén hóu   mǎn 滿 qiè liú bàng  
yáng zài zhōng shān   wěi zhōng shuāi