透枝

近現代 盧青山
透枝淅淅寒發樹,綠天一丸白月蛀。燈迷無力鬼目睡,我坐瘦石身若系。 夢我短袂生劍芒,灼灼光燒山痛起。滿地樹石競風走,上擊天板下撞土。 我坐不得穩,脊骸趁之滾。空中有氣竟可攀,雲帶繞腰星綴鬢。 天帝訇然開閶閽,盞如大臼桌如庭。琥珀泣光清如竹,舉盞聽竹味如肉。 明星長袖曲如風,欣然中節滴泉鍾。大哉煌燈堆尺光,積且不住流出堂。 天帝問我意如何,我道美酒價易閒價貴。得一清游勝為帝,玉靴紫綬如糞蟻。 哄起群臣競上酹,亂烏野蠅蜂且擠。我舉未飲心已復,天間一月蛀未卒。 一身系石若石縮,身畔一燈垂鬼目。
tòu zhī hán shù   tiān wán bái yuè zhù dēng guǐ shuì   zuò shòu shí shēn ruò
mèng duǎn mèi shēng jiàn máng   zhuó zhuó guāng shāo shān tòng mǎn 滿 shù shí jìng fēng zǒu   shàng tiān bǎn xià zhuàng
zuò wěn   hái chèn zhī gǔn kōng zhōng yǒu jìng pān   yún dài rào yāo xīng zhuì bìn
tiān hōng rán kāi chāng hūn   zhǎn jiù zhuō tíng guāng qīng zhú   zhǎn tīng zhú wèi ròu
míng xīng cháng xiù fēng   xīn rán zhōng jié quán zhōng zāi huáng dēng duī chǐ guāng   qiě zhù liú chū táng
tiān wèn   dào měi jiǔ jià xián jià guì qīng yóu shèng wèi   xuē shòu fèn
hǒng qún chén jìng shàng lèi   luàn yíng fēng qiě wèi yǐn xīn   tiān jiān yuè zhù wèi
shēn shí ruò shí suō   shēn pàn dēng chuí guǐ