投翰林蕭舍人

唐代 溫庭筠
人間鵷鷺杳難從,獨恨金扉直九重。萬象晚歸仁壽鏡, 百花春隔景陽鍾。紫微芒動詞初出,紅燭香殘誥未封。 每過朱門愛庭樹,一枝何日許相容。
rén jiān yuān yǎo nán cóng   hèn jīn fēi zhí jiǔ zhòng wàn xiàng wǎn guī rén shòu jìng  
bǎi huā chūn jǐng yáng zhōng wēi máng dòng chū chū   hóng zhú xiāng cán gào wèi fēng
měi guò zhū mén ài tíng shù   zhī xiāng róng