同子瞻泛汴泗得漁酒二詠

宋代 蘇轍
江湖性終在,平地難久居。 淥水雨新漲,扁舟意自如。 河身縈疋素,洪口轉千車。 願言棄城市,長竿夜獨漁。 懶思久廢詩,撥不堪酒。 強顏水石間,濫跡賓主後。 不知白浪翻,但怪青山走。 莫隨使車塵,豈畏嚴城斗。
jiāng xìng zhōng zài   píng nán jiǔ  
shuǐ xīn zhǎng   piān zhōu  
shēn yíng   hóng kǒu zhuǎn qiān chē  
yuàn yán chéng shì   zhǎng gān 竿  
lǎn jiǔ fèi shī   kān jiǔ  
qiǎng yán shuǐ shí jiān   làn bīn zhǔ hòu  
zhī bái làng fān   dàn guài qīng shān zǒu  
suí shǐ 使 chē chén   wèi yán chéng dòu