同子瞻次過遠重字韻

宋代 蘇轍
孟子自誇心不動,未試永嘉鐵輪重。弟兄六十老病餘,萬里同遭海隅送。 長披羊裘類嚴子,罷食豬肝同閔仲。大男留處事田畝,幼子隨行躬釜瓮。 低眉語笑接鄰父,彈指吁嗟到蠻洞。茅茨一日敢忘葺,桑柘十年須勉種。 來時邂逅得相攜,歸去逡巡應復從。莫驚憂患爾來同,久知出處平生共。 雖令子孫治家學,休炫文章供世用。潁川築室久未成,夜來忽作西湖夢。
mèng kuā xīn dòng   wèi shì yǒng jiā tiě lún zhòng xiōng liù shí lǎo bìng wàn   tóng zāo hǎi sòng    
zhǎng yáng qiú lèi yán   shí zhū gān tóng mǐn zhòng nán liú chǔ shì tián yòu   suí xíng gōng wèng    
méi xiào jiē lín   tán zhǐ jiē dào mán dòng máo gǎn wàng sāng   zhè shí nián miǎn zhǒng    
lái shí xiè hòu xiāng xié   guī qūn xún yīng cóng jīng yōu huàn ěr lái tóng jiǔ   zhī chū chù píng shēng gòng    
suī lìng sūn zhì jiā xué   xiū xuàn wén zhāng gōng shì yòng yǐng chuān zhù shì jiǔ wèi chéng   lái zuò 西 mèng