同諸公登慈恩寺塔

唐代 儲光羲
金祠起真宇,直上青雲垂。地靜我亦閒,登之秋清時。 蒼蕪宜春苑,片碧昆明池。誰道天漢高,逍遙方在茲。 虛形賓太極,攜手行翠微。雷雨傍杳冥,鬼神中躨跜. 靈變在倏忽,莫能窮天涯。冠上閶闔開,履下鴻雁飛。 宮室低邐迤,群山小參差。俯仰宇宙空,庶隨了義歸。 崱屴非大廈,久居亦以危。
jīn zhēn   zhí shàng qīng yún chuí jìng xián   dēng zhī qiū qīng shí
cāng chūn yuàn   piàn kūn míng chí shuí dào tiān hàn gāo   xiāo yáo fāng zài
xíng bīn tài   xié shǒu xíng cuì wēi léi bàng yǎo míng   guǐ shén zhōng kuí   .
líng biàn zài shū   néng qióng tiān guān shàng chāng kāi   xià hóng yàn fēi
gōng shì   qún shān xiǎo cēn yǎng zhòu kōng   shù suí le guī
fēi shà   jiǔ wēi