同張叔囦顧致堯游金山受之憚於涉險爽約不

宋代 蔡戡
我昔游天都,策足蓬萊山。 風日不到處,意謂非人寰。 一涉勢利塗,未免塵埃間。 了知此身累,痛自鐫冥頑。 浩然動歸志,暫得浮心閒。 金焦勝絕地,自古名東南。 兩峰郁相望,宛若雙雲鬟。 我欲事幽討,不憚涉險艱。 同行二三子,壯氣不可干。 欣然從我游,竟日勞躋攀。 江神亦可人,為我風少慳。 要知仗忠信,可以行百蠻。 阿連有童心,平生怯波瀾。 欲去足先澀,未語膽已寒。 謂有性命憂,力勉終辭難。 我行自不惡,盡得奇絕觀。 匆匆理回棹,此興殊未闌。 阿連驚我歸,喜氣形眉端。 殷勤為我賀,不意能生還。 索酒共一醉,相對俱歡顏。
yóu tiān   péng lái shān  
fēng dào chù   wèi fēi rén huán  
shè shì   wèi miǎn chén āi jiān  
le zhī shēn lèi   tòng juān míng wán  
hào rán dòng guī zhì   zàn xīn xián  
jīn jiāo shèng jué   míng dōng nán  
liǎng fēng xiāng wàng   wǎn ruò shuāng yún huán  
shì yōu tǎo   dàn shè xiǎn jiān  
tóng háng èr sān   zhuàng gàn  
xīn rán cóng yóu   jìng láo pān  
jiāng shén rén   wèi fēng shǎo qiān  
yào zhī zhàng zhōng xìn   xíng bǎi mán  
ā lián yǒu tóng xīn   píng shēng qiè lán  
xiān   wèi dǎn hán  
wèi yǒu xìng mìng yōu   miǎn zhōng nán  
xíng è   jǐn jué guān  
cōng cōng huí zhào   xīng shū wèi lán  
ā lián jīng guī   xíng méi duān  
yīn qín wèi   néng shēng huán  
suǒ jiǔ gòng zuì   xiāng duì huān yán