同鮮于洛陽於畢員外宅觀畫馬歌

唐代 高適
知君愛鳴琴,仍好千里馬。永日恆思單父中, 有時心到宛城下。遇客丹青天下才,白生胡雛控龍媒。 主人娛賓畫障開,只言騏驥西極來。半壁zazb勢不住, 滿堂風飄颯然度。家僮愕視欲先鞭,櫪馬驚嘶還屢顧。 始知物妙皆可憐,燕昭市駿豈徒然。縱令剪拂無所用, 猶勝駑駘在眼前。
zhī jūn ài míng qín   réng hǎo qiān yǒng héng shàn zhōng  
yǒu shí xīn dào wǎn chéng xià dān qīng tiān xià cái   bái shēng chú kòng lóng méi
zhǔ rén bīn huà zhàng kāi   zhǐ yán 西 lái bàn   z   a   z   b zazb shì  
mǎn 滿 táng fēng piāo rán jiā tóng è shì xiān biān   jīng hái
shǐ zhī miào jiē lián   yān zhāo shì jùn 駿 rán zòng lìng jiǎn suǒ yòng  
yóu shèng dài zài yǎn qián