同王十三維哭殷遙

唐代 儲光羲
生理無不盡,念君在中年。游道雖未深,舉世莫能賢。 筮仕苦貧賤,為客少田園。膏腴不可求,乃在許西偏。 四鄰盡桑柘,咫尺開牆垣。內艱未及虞,形影隨化遷。 茅茨俯苫蓋,雙殯兩楹間。時聞孤女號,迥出陌與阡。 慈烏亂飛鳴,猛獸亦以跧.故人王夫子,靜念無生篇。 哀樂久已絕,聞之將泫然。太陽蔽空虛,雨雪浮蒼山。 迢遞親靈櫬,顧予悲絕弦。處順與安時,及此乃空言。
shēng jìn   niàn jūn zài zhōng nián yóu dào suī wèi shēn   shì néng xián
shì shì pín jiàn   wèi shǎo tián yuán gāo qiú   nǎi zài 西 piān
lín jǐn sāng zhè   zhǐ chǐ kāi qiáng yuán nèi jiān wèi   xíng yǐng suí huà qiān
máo shàn gài   shuāng bìn liǎng yíng jiān shí wén hào   jiǒng chū qiān
luàn fēi míng   měng shòu quán   . rén wáng   jìng niàn shēng piān
āi yuè jiǔ jué   wén zhī jiāng xuàn rán tài yang kōng   xuě cāng shān
tiáo qīn líng chèn   bēi jué xián chǔ shùn ān shí   nǎi kōng yán