同雙溪方伯詠石几

明代 李夢陽
慄慄天生白石几,癯癯日伴白頭翁。清尊淹留不斷客,灌木陰森常自風。 看處遽浮金玉色,移來深仗鬼神功。茲須小物君堪醉,取致嵩山萬翠中。
tiān shēng bái shí   bàn bái tóu wēng qīng zūn yān liú duàn guàn   yīn sēn cháng fēng    
kàn chù jīn   lái shēn zhàng guǐ shén gōng xiǎo jūn kān zuì   zhì sōng shān wàn cuì zhōng