同聖民過楊之美聽琵琶女奴彈啄木曲親諸公所

宋代 司馬光
坐曹據案心目疲,出門上馬行何之。 闕然久不見這美,率意共往初無期。 正逢攬轡欲有適,為我卻解連環羈。 閒軒適足容數客,夏木初繁有佳色。 呼兒取次具杯盤,青眼相逢喜無極。 檀槽錦帶小青娥,妙質何須夸綺羅。 按弦運撥驚四麻,當今老手誰能過。 彈為幽鳥啄寒木,園林颯颯風雨和。 喙長爪短躍更上,丁丁取蠹何其多。 曲終拂羽忽飛,去不覺酒盡朱顏酡。 已聞啄木趨,又聞啄木歌。 雄文更復值絕藝,有如天際傾長河。 今朝壯觀誠極樂,去此將奈寂寞何。 歸來解帶豁胸腹,坐踞胡床仰看懷。 從今三日不洗耳,耳內泠泠有殘曲。 人間何物號富貴,紆紫懷金盡虛器。 知君自處真得策,身外百悉都擲置。 太學餐錢月向何,客來取酒現醒醉。
zuò cáo àn xīn   chū mén shàng xíng zhī
quē rán jiǔ jiàn zhè měi   shuài gòng wǎng chū
zhèng féng lǎn pèi yǒu shì   wèi què jiě lián huán
xián xuān shì róng shù   xià chū fán yǒu jiā
ér bēi pán   qīng yǎn xiāng féng
tán cáo jǐn dài xiǎo qīng é   miào zhì kuā luó
àn xián yùn jīng   dāng jīn lǎo shǒu shuí néng guò
dàn wèi yōu niǎo zhuó hán   yuán lín fēng
huì zhǎng zhǎo duǎn yuè gèng shàng   dīng dīng duō
zhōng fēi   jué jiǔ jǐn zhū yán tuó
wén zhuó   yòu wén zhuó
xióng wén gèng zhí jué   yǒu tiān qīng cháng
jīn zhāo zhuàng guān chéng   jiāng nài
guī lái jiě dài huō xiōng   zuò chuáng yǎng kàn huái
cóng jīn sān ěr   ěr nèi líng líng yǒu cán
rén jiān hào guì   huái jīn jǐn
zhī jūn chǔ zhēn de   shēn wài bǎi dōu zhì zhì
tài xué cān qián yuè xiàng   lái jiǔ xiàn xǐng zuì