同群公秋登琴台

唐代 高適
古蹟使人感,琴台空寂寥。靜然顧遺塵,千載如昨朝。 臨眺自茲始,群賢久相邀。德與形神高,孰知天地遙。 四時何倏忽,六月鳴秋蜩。萬象歸白帝,平川橫赤霄。 猶是對夏伏,幾時有涼飆。燕雀滿檐楹,鴻鵠摶扶搖。 物性各自得,我心在漁樵。兀然還復醉,尚握尊中瓢。
shǐ 使 rén gǎn   qín tái kōng liáo jìng rán chén   qiān zǎi zuó cháo
lín tiào shǐ   qún xián jiǔ xiāng yāo xíng shén gāo   shú zhī tiān yáo
shí shū   liù yuè míng qiū tiáo wàn xiàng guī bái   píng chuān héng chì xiāo
yóu shì duì xià   shí yǒu liáng biāo yàn què mǎn 滿 yán yíng   hóng tuán yáo
xìng   xīn zài qiáo rán hái zuì   shàng zūn zhōng piáo