銅雀硯歌

宋代 高似孫
曹公夜晏凌雲台,一言契闊含餘哀。 分香老伎各雲雨,歌舞不盡埋蒿萊。 漠漠頹基鄴山下,萬里煙塵無一瓦。 井幹樽酒自平生,烏鵲飛南播遺雅。 老宵墾雨開荒寒,一櫟千金苔未乾。 世人好奇不好近,直比周簋仍商盤。 老璞渾渾殊質魯,得水猶能發妍嫵。 更與人間作壞古,月明夜盜西陵土。
cáo gōng yàn líng yún tái   yán kuò hán āi  
fēn xiāng lǎo yún   jìn mái hāo lái  
tuí shān xià   wàn yān chén  
jǐng gàn zūn jiǔ píng shēng   què fēi nán  
lǎo xiāo kěn kāi huāng hán   qiān jīn tái wèi gàn  
shì rén hào hǎo jìn   zhí zhōu guǐ réng shāng pán  
lǎo hún hún shū zhì   shuǐ yóu néng yán  
gèng rén jiàn zuò huài   yuè míng dào 西 líng