同前

唐代 戴叔倫
寥亮來豐嶺,分明辨古鐘。應霜如自擊,中節每相從。 靜聽非閒扣,潛應蘊聖蹤。風間時斷續,雲外更舂容。 虛警和清籟,雄鳴隔亂峰。因知諭知己,感激更難逢。
liáo liàng lái fēng lǐng   fēn míng biàn zhōng yīng shuāng   zhōng jié měi xiāng cóng
jìng tīng fēi xián kòu   qián yīng yùn shèng zōng fēng jiān shí duàn   yún wài gèng chōng róng
jǐng qīng lài   xióng míng luàn fēng yīn zhī zhī   gǎn gèng nán féng