同李漢老登高齋

宋代 劉子翬
飛梯百級轉層巒,政喜登臨著眼寬。 海上波濤連閬苑,日邊塵土暗長安。 亂來世事終無定,春盡羈愁豈一端。 賴有謫仙能喜客,時陪杖履得雄觀。
fēi bǎi zhuǎn céng luán   zhèng dēng lín zhù yǎn kuān  
hǎi shàng tāo lián làng yuàn   biān chén àn cháng ān  
luàn lái shì shì zhōng dìng   chūn jìn chóu duān  
lài yǒu zhé xiān néng   shí péi zhàng de xióng guān