同狼山印老早飯建隆遂登平山堂

宋代 呂本中
塵埃障西風,草木被朝日。籃輿郭北門,未厭來往疾。 僮奴懶不進,頗復費呵叱。道人先我行,宴坐已一室。 殷勤勸客住,午飯當促膝。爐煙窗紙明,鳥語樹葉密。 卻上平山堂,晚景更蕭瑟。澄江渺天際,妙句不容乞。 平生泉石念,固自有遺失。何能從兒曹,十事九不實。 茲游豈不快,此老固坦率。尚從文殊師,一往問摩詰。
chén āi zhàng 西 fēng   cǎo bèi cháo lán guō 輿 běi mén wèi   yàn lái wǎng    
tóng lǎn jìn   fèi chì dào rén xiān xíng yàn   zuò shì    
yīn qín quàn zhù   fàn dāng yān chuāng zhǐ míng niǎo   shù    
què shàng píng shān táng   wǎn jǐng gèng xiāo chéng jiāng miǎo tiān miào   róng    
píng shēng quán shí niàn   yǒu shī néng cóng ér cáo shí   shì jiǔ shí    
yóu kuài   lǎo tǎn shuài shàng cóng wén shū shī   wǎng wèn jié