同京口余文圻登蒜山憩清寧道院時春盡日 其二
峰顛突兀睇無垠,吳楚蒼茫幾點塵。天地本來成逆旅,江山從古屬閒身。
松門瘦石樵家路,瑤草金光道院春。慚愧玉皇香案吏,階前暫作掃花人。
fēng
峰
diān
顛
tū
突
wù
兀
dì
睇
wú
無
yín
垠
,
wú
吳
chǔ
楚
cāng
蒼
máng
茫
jǐ
幾
diǎn
點
chén
塵
tiān
。
dì
天
běn
地
lái
本
chéng
來
nì
成
lǚ
逆
jiāng
旅
,
shān
江
cóng
山
gǔ
從
shǔ
古
xián
屬
shēn
閒
身
。
sōng
松
mén
門
shòu
瘦
shí
石
qiáo
樵
jiā
家
lù
路
,
yáo
瑤
cǎo
草
jīn
金
guāng
光
dào
道
yuàn
院
chūn
春
cán
。
kuì
慚
yù
愧
huáng
玉
xiāng
皇
àn
香
lì
案
jiē
吏
,
qián
階
zàn
前
zuò
暫
sǎo
作
huā
掃
rén
花
人
。