同胡原仲吳公路游清湍亭賦詩得流字

宋代 劉子翬
出山曾幾時,桂露颯已秋。 興來任兩屐,散此默默憂。 嵐光近仍滅,鳥語靜忽流。 新亭迥臨危,急潤循岩陬。 上有獨樹蔭,下有鳴湍幽。 長飆一振盪,俯仰聞颼颼。 平生塵累心,淨盡迥此游。 徘徊嘯詠發,瞻眺窮林丘。 天寒雲已歸,山好客自留, 悠然百不知,日月過則休。 人生樂在我,何必遂所求。
chū shān céng shí   guì qiū  
xīng lái rèn liǎng   sàn yōu  
lán guāng jìn réng miè   niǎo jìng liú  
xīn tíng jiǒng lín wēi   rùn xún yán zōu  
shàng yǒu shù yīn   xià yǒu míng tuān yōu  
cháng biāo zhèn dàng   yǎng wén sōu sōu  
píng shēng chén lèi xīn   jìng jìn jiǒng yóu  
pái huái xiào yǒng   zhān tiào qióng lín qiū  
tiān hán yún guī   shān hào liú  
yōu rán bǎi zhī   yuè guò xiū  
rén shēng zài   suì suǒ qiú