同韓給事觀畢給事畫松石

唐代 皇甫冉
海嶠微茫那得到,楚關迢遞心空憶。夕郎善畫岩間松, 遠意幽姿此何極。千條萬葉紛異狀,虎伏螭盤爭勁力。 扶疏半映晚天青,凝澹全和曙雲黑。煙籠月照安可道, 雨濕風吹未曾息。能將積雪辨晴光,每與連峰作寒色。 龍樓不競繁花吐,騎省偏宜遙夜直。羅浮道士訪移來, 少室山僧舊應識。掖垣深沈晝無事,終日亭亭在人側。 古槐衰柳寧足論,還對罘罳列行植。
hǎi qiáo wēi máng de dào   chǔ guān tiáo xīn kōng láng shàn huà yán jiān sōng  
yuǎn yōu 姿 qiān tiáo wàn fēn zhuàng   chī pán zhēng jìn
shū bàn yìng wǎn tiān qīng   níng dàn quán shǔ yún hēi yān lóng yuè zhào ān dào  
shī fēng chuī wèi céng néng jiāng xuě biàn qíng guāng   měi lián fēng zuò hán
lóng lóu jìng fán huā   shěng piān yáo zhí luó dào shì fǎng lái  
shǎo shì shān sēng jiù yīng shí yuán shēn shěn zhòu shì   zhōng tíng tíng zài rén
huái shuāi liǔ níng lùn   hái duì liè xíng zhí