同廣德和尚及諸禪伯游山有作次其韻

宋代 饒節
捫蘿挽石復穿雲,卻嘆公侯走世塵。碧嶂回眸三界小,紅崖移步百花春。 長沙只解隨芳草,王老猶難避鬼神。不道游山末後句,瘦藤遙指牧牛人。
mén luó wǎn shí chuān 穿 yún   què tàn gōng hóu zǒu shì chén zhàng huí móu sān jiè xiǎo hóng   bǎi huā chūn    
cháng shā zhǐ jiě suí fāng cǎo   wáng lǎo yóu nán guǐ shén dào yóu shān hòu shòu   téng yáo zhǐ niú rén